Những điều hồng tím…

Ngồi với nó trong ngày tàn mùa hạ:
-“Kiếm tiền thì chả nói, nhưng tao cũng muốn hồng tím cuộc sống này thêm 1 tý, tăng giá thì chả đành cứ giữ thế này thì tiền nhà nặng, chắc chả đủ lực mày ạ…Có khi tao phải thực sự kinh doanh chứ không làm kiểu mơ mộng được nữa….tao sẽ đóng cửa, người ta cũng đòi nhà rồi”

Tôi vẫn nhớ cái ngày nó hào hứng mở quán, luyên thuyên với ánh mắt long lanh:
-“Tao sẽ nhét cái cây này vào lọ thủy tinh mày ạ, quán của tao sẽ toàn cây như thế, người ta sẽ thấy nó bình yên và đẹp, cái gì nhìn qua 1 lớp kính cũng sẽ đủ đẹp….mọi người sẽ sống chậm lại và hiền đi !”

Thành phố này quá đủ những thằng bon chen nhoi lên phía trước để kiếm tiền rồi, cũng quá thừa những thằng thị dân hừng hực khí thế làm giàu bằng mọi cách để chứng tỏ cái lọ cái chai rồi, thành phố này không cần thêm 1 thằng như thế nữa,thành phố này cần những thằng lãng mạn kiểu chân thành như mày, tôi chỉ nghĩ mà chẳng dám nói ra với nó.

*
* *

những-điều-hồng-tím
Về với tâm trạng chống chếnh, cảm giác như đang tị nạn trên chính thành phố của mình, thèm cảm giác được bên cạnh 1 ai đó, 1 người đàn bà bọc sự ân cần bằng quần jeans đơn giản và áo sơ mi cũ mùa thu, tôi sẽ bước tới và nói:
“Này em, người đàn bà vừa lạ vừa quen, Caferita với anh nhé, trong 1 chiều hè nhiều gió thế này….Em có nghe lòng mình có điều gì đổ vỡ ?”
Tôi sẽ ngồi im lặng bên cạnh em thật lâu, thong thả hút thuốc để thấy đầu óc mình trong suốt, rồi sau đó luyên thuyên với em những điều vô nghĩa….
“Em à, căn nhà nhỏ này sẽ bị phá đi thành 1 khoảng trống, rồi người ta sẽ xây 1 biệt thự 5 tầng nào đó, Hà nội sẽ đẹp hơn 1 chút, hiện đại hơn 1 chút nhưng nó sẽ để lại 1 khoảng trống, khoảng trống mà chẳng biệt thự nào có thể lấp đầy….”

Thời gian thì cứ trôi đi, chỉ mong thành phố này còn đủ dịu dàng để mộng mơ bên tôi như ngày ấy?

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *